[Dịch] Đại Sư Huynh Ngươi Thật Quá Âm Hiểm

/

Chương 90: Túi Trữ Vật Biến Mất

Chương 90: Túi Trữ Vật Biến Mất

[Dịch] Đại Sư Huynh Ngươi Thật Quá Âm Hiểm

Phiêu Đãng Đích Châu

6.968 chữ

26-12-2025

Âm Cửu chết rồi? Ngụy đường chủ dường như... cũng đã chết.

Trên đầu thành, giáo chúng Hàn Cổ Giáo nghe tiếng gọi của Sở Trường Phong, lại nhìn hai thi thể bất động kia, nhất thời không biết nên vui mừng, hay là... nên vui mừng.

Dẫu sao cường địch bị tiêu diệt cũng là chuyện đáng mừng.

Còn Ngụy đường chủ chết, bọn họ cũng khó lòng mà buồn được.

Vốn chẳng thân thích gì, sống chết của lão ta liên quan gì đến bọn họ?

Chỉ là, không ai dám biểu lộ ra mặt mà thôi.

Phía xa.

Giáo chúng Thiên Ngô Giáo thấy Âm Cửu đường chủ vốn uy phong lẫm liệt giờ lại nằm dưới đất như bù nhìn, trong lòng lạnh toát.

"Âm đường chủ vẫn lạc rồi, chúng ta... chết tiệt, sao rút lui mà không ai báo ta?"

Có tu sĩ phát hiện đồng đội bên cạnh đã lặng lẽ rút chạy từ lâu, bọn họ lập tức quay đầu bỏ chạy.

Đến tu sĩ Kim Đan hậu kỳ còn vẫn lạc, hạng tôm tép Trúc Cơ, Luyện Khí như bọn hắn thì làm được trò trống gì?

"Sở đường chủ, xảy ra chuyện gì vậy?"

Một lát sau, Lãnh trưởng lão và Triệu Đại Sơn như sao băng đuổi nguyệt, khẩn trương lao tới, đứng bên cạnh Sở Trường Phong.

Thế nhưng, bọn họ dường như đang hỏi Sở Trường Phong, thực ra ánh mắt đã sớm bị thi thể bất động của Ngụy đường chủ trên mặt đất hút chặt.

Thân thể Ngụy đường chủ nằm yên ở đó, ngực đâm xuyên một thanh cốt đao, đã mất hết dấu hiệu sinh cơ.

"Chuyện là thế này..."

Sở Trường Phong hít sâu một hơi, vẻ mặt như chưa hết kinh hãi, rồi đem chuyện vừa xảy ra kể lại cặn kẽ cho Lãnh trưởng lão và Triệu Đại Sơn.

"Tên Âm Cửu kia như điên cuồng, vì báo thù cho tình nhân của gã, hoàn toàn không màng hậu quả mà công kích Ngụy đường chủ, cuối cùng còn lấy ra pháp bảo tam giai!"

"Ngụy đường chủ tuy thực lực cường đại, nhưng đối mặt với pháp bảo kinh khủng như vậy cũng khó lòng chống đỡ. Ta thấy Ngụy đường chủ lâm vào cảnh nguy, liền lập tức nhập cuộc."

"Nhưng tên Âm Cửu kia thực quá lợi hại, ta căn bản không phải đối thủ của gã. Dù sao, ngươi cũng biết tu vi thực sự của ta không phải Kim Đan hậu kỳ."

"Trong trận ác chiến kịch liệt ấy, chúng ta hứng chịu những đòn tấn công cực kỳ khủng khiếp. Tên Âm Cửu kia đúng là đồ điên, mỗi một đao của gã đều ẩn chứa sát ý vô tận khiến người ta rùng mình. Chỉ vài đao, ta đã bị chấn đến hộc máu, nội thương trầm trọng."

Sở Trường Phong chỉ vào vết máu trên ngực.

Thực ra, đây là máu của Ngụy đường chủ, hắn mượn một ít để nhuộm đỏ vạt áo mình.

"Sở huynh, huynh đừng nói nữa, hãy nghỉ ngơi trước đi." Triệu Đại Sơn vội nói.

Sở Trường Phong phất tay: "Không, ta phải nói, thương thế của ta rất nặng, chẳng biết có sống nổi qua ngày mai không. Ta phải để sự tích của Ngụy đường chủ được mọi người biết đến."

Sở Trường Phong vừa nói vừa ho dữ dội.

Thậm chí hắn còn âm thầm để linh lực trong cơ thể nghịch chuyển một chút, khiến sắc mặt vốn tái nhợt trở nên xanh mét.

"Sở đường chủ, hay là đừng nói nữa."

Lãnh trưởng lão có thể cảm nhận khí tức của Sở Trường Phong rất hỗn loạn, lúc mạnh lúc yếu, quả thực nội thương rất nặng.

Sở Trường Phong kiên quyết nói: "Đừng ngăn ta nữa, những lời tiếp theo đây, các ngươi nhất định phải ghi nhớ."

"Tu vi của ta các ngươi biết, không mạnh. Sau khi trọng thương, ta đã không bị Âm Cửu để vào mắt nữa, gã định giải quyết Ngụy đường chủ xong rồi sẽ quay lại giết ta, dùng đầu của chúng ta để tế tình nhân gã."

"Tu vi Ngụy đường chủ tuy cao hơn ta, nhưng dưới công kích mãnh liệt của Âm Cửu, lão cũng dần khó chống đỡ, lão cũng muốn thoát thân, nhưng Âm Cửu không cho lão cơ hội. Trước cảnh tất tử, Ngụy đường chủ đã đưa ra quyết định kinh người."

Giọng Sở Trường Phong đột nhiên nghẹn lại: "Lão gầm lên 'Ta có thể chết, nhưng ngươi cũng đừng hòng sống', dùng bí pháp thiêu đốt sinh mệnh tiềm lực, triển khai trận tử chiến cuối cùng với Âm Cửu, cuối cùng đồng quy vu tận với gã."

Nói đến đây, mắt Sở Trường Phong ươn ướt, nước mắt lăn quanh trong hốc mắt.

Hắn dường như thấy được Ngụy đường chủ trong khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh, đã dốc toàn lực liều chết với Âm Cửu như thế nào.

Lãnh trưởng lão và Triệu Đại Sơn đều thở dài.

Lời của Sở Trường Phong, bọn họ tin đến chín phần.

Bọn họ không thể nói là hiểu rõ Sở Trường Phong, nhưng lại rất hiểu Âm Cửu và Ngụy đường chủ.

Một kẻ là kẻ thù mấy chục năm, một người là đạo hữu mấy chục năm.

Âm Cửu ở Thiên Ngô Giáo cũng như Ngụy đường chủ, đều là ứng cử viên Phó giáo chủ, thậm chí thực lực còn mạnh hơn Ngụy đường chủ, dưới cảnh giới Nguyên Anh, chẳng mấy ai được gã để vào mắt. Hơn nữa Âm Cửu rất tàn nhẫn, thích ngược đãi rồi mới giết, thích nhìn vẻ tuyệt vọng của người khác.

Dẫu sao, là người Ma giáo, có chút sở thích đặc biệt thì sao, có những sở thích đặc biệt còn có thể giúp tu vi tăng tiến.

Mà Ngụy đường chủ làm người cũng rất bá đạo, trương cuồng, ra tay độc ác, thường liều mạng với người như kẻ điên, và Ngụy đường chủ có một môn bí pháp thiêu đốt sinh mệnh, không chỉ một lần sử dụng, giúp lão đánh lui cường địch.

"Giá như ta là tu sĩ Kim Đan hậu kỳ thực sự thì tốt, như vậy đã có thể giúp Ngụy đường chủ rồi."

"Lão vì giúp ta ổn định cục diện Âm Quỳ Thành mà vẫn lạc nơi đây, ta tội đáng muôn chết..." Lời của Sở Trường Phong tràn đầy bất lực và tự trách.

"Sở đường chủ, đừng nói vậy, ngươi đã tận lực rồi, đối mặt với Âm Cửu mà ngươi dám ra tay, thế đã đủ rồi. Tận nhân sự thính thiên mệnh, Ngụy đường chủ chỉ có thể nói là vận khí không tốt..."

Lãnh trưởng lão an ủi.

Một bên, Triệu Đại Sơn trầm mặc một chút rồi nói: "Sở huynh, Ngụy đường chủ hy sinh bản thân cứu mọi người. Huynh nhất định phải kiên cường, đừng tự trách, ta tin anh linh dưới địa ngục của Ngụy đường chủ thấy huynh còn sống, chắc chắn cũng rất vui."

Lãnh trưởng lão nhíu mày, khẽ ho: "Triệu trưởng lão, lúc này nên nói là anh linh trên trời mới phải."

Triệu Đại Sơn: "Lãnh trưởng lão, ta thấy lúc này đừng để ý mấy tiểu tiết đó. Bây giờ quan trọng là chữa trị cho Sở huynh... Lãnh trưởng lão có ý kiến gì không?"

Lãnh trưởng lão cau mày: "Trị thương... ta không giỏi."

Triệu Đại Sơn: "Vậy thì xong, ta cũng không giỏi."

Sở Trường Phong: "... Đã các ngươi đều không giỏi, vậy ta tự cứu vậy. Còn hậu sự Ngụy đường chủ, giao các ngươi xử lý."

"Sở huynh yên tâm, chúng ta nhất định hậu táng Ngụy đường chủ." Triệu Đại Sơn trịnh trọng gật đầu, "Ta tin Ngụy đường chủ thấy huynh nhớ lão như vậy, nhất định sẽ hận huynh thấu xương."

Sở Trường Phong: "..."

Hắn không phản bác Triệu Đại Sơn.

Bởi vì, Ngụy đường chủ thực sự hận hắn thấu xương.

Đợi Sở Trường Phong được hai giáo đồ dìu đi, Triệu Đại Sơn cũng bồng thi thể Ngụy đường chủ lên: "Ủa?"

"Triệu trưởng lão sao vậy?" Lãnh trưởng lão nhận thấy bất thường.

"Lãnh trưởng lão, ngươi phải làm chứng cho ta, trên người Ngụy đường chủ không có túi trữ vật, ta không tư thông di vật của lão."

Lãnh trưởng lão nhíu mày, không đúng nha.

Nhưng ngay sau đó, sắc mặt nàng cũng trở nên quái dị: "Triệu trưởng lão, e rằng ngươi cũng phải làm chứng cho ta..."

Triệu Đại Sơn hít một hơi khí lạnh: "Xè, chẳng lẽ túi trữ vật của Âm Cửu cũng không có?"

Theo lý, thứ quan trọng như vậy, ai cũng sẽ mang theo bên mình chứ?

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!